NỖI LÒNG CHIÊN CHÚA
Dưới ánh nguyệt Con Chúa Trời thổn thức
Những khổ hình ghê sợ, nhức tâm can
Tội nhân gian khắp chốn cứ đầy tràn
Con phải gánh, ôi xiết bao oằn gánh
Vâng khủng khiếp , Cha trao đầy chén đắng
Những đòn roi xé nát tấm thân này
Bao lời nguyền xỉ nhục nhuốc nhơ thay
Ôi câm lặng mặt chai mà hứng chịu
Trên Thánh Giá, đinh thâu treo nặng trĩu…
Ôi cha ơi, sợ thấu tận linh hồn
Vâng giờ đây Con quá đỗi cô đơn
Nếu có thể, Cha ơi xin hãy cất
Lời van vụng, khi lòng vò tựa cắt
Chén đắng này , giá như thể thối lui?
Nhưng ý Cha đã định trước muôn đời
Con chẳng dám, xin cam lòng lãnh nhận
Ôi phiền não, giờ tâm sầu vô hạn
Mà nhân gian vẫn lạc thú cuồng say
Các môn đồ nồng giấc chẳng ai hay
Phút khổ nạn Con Chúa Trời đã điểm
Ôi nhân thế, Nào mấy ai thấu hiểu
Thấu nỗi lòng của Đấng Tối Cao…
Toát mồ hôi cùng rịn cả máu đào
Bởi lòng dạ trơ chai của nhân thế
THINH KHÔNG
29-03-2018 (Thứ Năm Tuần Thánh)
NỖI LÒNG CHIÊN CHÚA
Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026
Bình luận & Đánh giá
Gửi đánh giá của bạn
Vui lòng đăng nhập để gửi bình luận và đánh giá.
Đăng nhập ngayĐánh giá từ đọc giả
0/5
(0 đánh giá)
