17. LÝ GÀU DAI!

 

Từ nguồn sung mãn của Người,

tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết
ơn này đến ơn khác.” (Ga 1,16)

 

Gàu dai tát nước trên cao

Kín đầy ân sủng đổ vào hồn thơ
Tay Người nhịp, điệu ước
Hồn này theo lướt bến bờ thiên thai

ơi từ buổi sớm mai
Chiều đêm còn mãi nhịp dài đong đưa
Lòng lên tiếng, mắt xin thưa

Tình như võng lắc nắng mưa bềnh bồng

Người dìu kinh vút mênh mông
Níu muôn ánh sáng cầu vồng biếc hoa
Hái sương trong vắt chan hòa

Ướp câu Thiện Mỹ ngọc ngà tuổi xuân

Tình tang chẳng thiết phù vân
Theo Người tát nước thấm nhuần nhịp thiêng
Rửa cho sạch ý niềm riêng

Gội cho trắng phút ngả nghiêng tháng ngày

Bên Lòng câu hát mơ say
Xôn xang hạnh nguyện kinh xoay bốn mùa
Buông lo lắng, quẳng hơn thua

Hồn thanh rộng thoáng gió lùa hương yêu

ơi tát hết tiêu điều
Cùng Người múc đổ sóng triều ước giao
Gàu dai sóng sánh dạt dào

Thơm ngời nét thánh quyện vào trái tim